Kết Nối

Khác Biệt click here
"Hãy luôn khao khát, Hãy cứ dại khờ".

Vượt Lên Số Phận


Danh Ngôn

Gieo suy nghĩ, gặt hành động.
Gieo hành động, gặt thói quen.
Gieo thói quen, gặt tính cách.
Gieo tính cách, gặt số phận.

Blog Radio


Nội Dung

Phúc Hữu Hồ. Được tạo bởi Blogger.

Bài Học


Đọc Nhiều


Câu Chuyện Của Kyle

Một ngày nọ, khi tôi là học sinh năm nhất của trường Trung học phổ thông, tôi nhìn thấy một bạn trong lớp mình đang đi bộ từ trường về nhà. Tên của cậu ta là Kyle, bạn ấy có vẻ như đang bê hết những cuốn sách của mình. Tôi nghĩ “Tại sao lại có người mang hết sách về nhà vào ngày thứ 6? Cậu ta thực sự là một con mọt sách” (chú thích: học sinh nước ngoài thường để sách vở lại trường sau giờ học nếu không có bài tập về nhà).
Còn tôi đã có một kế hoạch dành cho những ngày cuối tuần (những bữa tiệc và một trận đá bóng với những người bạn vào chiều mai), vậy nên tôi nhún vai và đi tiếp. Khi tôi tiếp tục đi, tôi thấy một đám nhóc chạy về phía bạn. Chúng đâm thẳng vào cậu ấy làm tất cả những cuốn sách rơi ra khỏi vai và khiến cậu ấy vấp ngã. Cặp kính cậu ấy văng đi. Cậu ấy nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn khủng khiếp trong đôi mắt cậu ta.
Trái tim tôi chợt đau nhói, vậy nên tôi tiến lại gần, và khi cậu ấy bò tìm mắt kính, tôi thấy nước mắt trong đôi mắt cậu. Khi tôi đưa cậu ta cặp kính, tôi nói: “những đứa trẻ đó là kẻ tồi tệ. Chúng nên học cách sống thực sự.” Kyle nhìn tôi và nói: “Hey, cám ơn bạn!”. Trên khuôn mặt Kyle xuất hiện một nụ cười rạng rỡ, đó là một trong những nụ cười thể hiện lòng biết ơn thực sự.
Tôi giúp Kyle nhặt những cuốn sách và hỏi cậu ta ở đâu và hóa ra, Kyle sống gần nhà tôi, nên tôi hỏi Kyle tại sao tôi chưa bao giời thấy cậu trước đây. Kyle nói cậu ấy theo học trường tư từ trước đến nay. Tôi chưa bao giờ đi chơi cùng với người bạn nào học trường tư trước đây cả, nhưng chúng tôi nói chuyện suốt đường về và tôi giúp cậu ấy mang những cuốn sách.
Kyle hóa ra là một đứa trẻ khá tuyệt. Tôi hỏi xem cậu ấy có muốn chơi đá bóng với tôi và các bạn vào thứ Bảy không thì Kyle đồng ý.
Chúng tôi cùng nhau đi chơi suốt cuối tuần và càng hiểu về Kyle tôi càng yêu mến bạn ấy và những người bạn cũng vậy. Sáng thứ hai, Kyle lại mang theo một chồng sách lớn. Tôi dừng cậu ấy lại và nói: “Anh bạn, bạn thực sự đang lên cơ bắp với việc bê chồng sách này hàng ngày đấy!”. Cậu ấy chỉ cười và để tôi giúp mang một nửa chồng sách.
Qua 4 năm học tiếp theo, Kyle và tôi trở thành những người bạn tốt. Khi chúng tôi học năm cuối, chúng tôi bắt đầu nghĩ về Đại học. Kyle quyết định chọn trường Georgetown và tôi sẽ vào Duke. Tôi biết rằng chúng tôi sẽ luôn là bạn và khoảng cách địa lý không phải là vấn đề. Kyle sẽ trở thành bác sĩ, và tôi sẽ làm kinh doanh dựa vào học bổng về đá bóng.
Kyle là thủ khoa của lớp tôi, tôi đã luôn trêu cậu ấy là mọt sách suốt. Cậu ấy phải chuẩn bị một bài nói cho ngày lễ tốt nghiệp. Tôi rất vui vì tôi không phải đứng trên bục và nói.
Vào ngày tốt nghiệp, tôi thấy Kyle, cậu ấy rất tuyệt. Cậu ấy là một trong những người thực sự nổi bật trong suốt thời gian học ở trường phổ thông và cậu ấy trong rất tuyệt với cặp kính cận. Kyle có nhiều cuộc hẹn hò hơn tôi và tất cả những cô gái trong đều yêu cậu ấy! Ôi, đôi khi tôi thấy ghen tị. Hôm nay là một trong những ngày trọng đại. Tôi có thể thấy Kyle hồi hộp về bài phát biểu của mình nên tôi vỗ vai cậu ấy và nói “này, chàng trai, bạn sẽ rất tuyệt!”. Kyle nhìn tôi với một ánh mắt thực sự biết ơn và cười: “Cám ơn”.
Khi cậu ấy bắt đầu bài diễn văn của mình, cậu ấy đằng hắng và bắt đầu: “Tốt nghiệp là một khoảng thời gian để cảm ơn những người đã giúp bạn vượt qua những năm tháng khó khăn. Cha mẹ, thầy cô, anh chị em, cũng có thể là một người huấn luyện viên – nhưng hầu hết là những người bạn của bạn. Tôi ở đây để nói với tất cả các bạn rằng trở thành một người bạn với ai đó là một món quà tuyệt vời nhất mà bạn có thể tặng họ. Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện.” Tôi nhìn người bạn của mình mà không thể tin  nổi khi cậu ấy kể lại câu chuyện về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu ấy đã dự định tự sát vào ngày cuối tuần. Kyle nói về cách cậu ấy dọn sạch tủ đồ của mình ở trường để mẹ cậu ấy không phải làm điều đó sau khi cậu ấy mất. Cậu ấy nhìn tôi chăm chú và trao cho tôi một nụ cười: “Tôi thật sự rất cảm kích, tôi đã được cứu sống. Bạn của tôi đã cứu tôi theo cách không thể tả được.”
Tôi nghe những tiếng thở gấp qua đám đông khi chàng trai đẹp trai, nổi tiếng kể với chúng tôi về khoảnh khắc yếu mềm nhất của cậu. Tôi thấy cha mẹ cậu nhìn tôi và cười với một nụ cười biết ơn. Đến lúc đó tôi mới nhận ra được sự sâu sắc của điều mình làm.
Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh trong hành động của bạn. Chỉ với một cử chỉ nhỏ, bạn có thể thay đổi cả cuộc sống một người.

nguồn : Trường doanh nhân đắc nhân tâm

Cách người Mỹ dạy học sinh tiểu học

Động lực đằng sau một cường quốc kinh tế là gì? Rốt cục họ đã có một nền giáo dục như thế nào? Sau đây là bài viết của một tác giả người Trung Quốc về nền giáo dục tiểu học Mỹ cộng với các câu chuyện để bạn đọc tiện so sánh hai nền giáo dục Mỹ – Trung Quốc.
Học sinh Mỹ và học sinh Trung Quốc
Mục tiêu giáo dục tiểu học Mỹ
Cho dù là người Hoa ở Mỹ, bạn cũng khó hiểu rõ được đâu là trình độ tri thức mà học sinh tiểu học ở Mỹ phải đạt đến, sau đây chỉ là một tiêu chuẩn sơ lược để tham khảo.
1. Tốt nghiệp mẫu giáo
Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi, mẩu giấy, cái que…; nhận biết 26 chữ cái tiếng Anh, phân biệt nguyên âm và phụ âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của con người, sâu biến thành bướm,…; học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng thành cần đi làm…
2. Lớp 1
Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật phẩm khác nhau; có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng xóm.
3. Lớp 2
Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ; đọc sách, duy trì đều đặn việc viết (nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết, truyện ký…, biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu; bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn trùng…
4. Lớp 3
Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng, trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật nhỏ như: ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng tự điển; có thể hiểu tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt, hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau.
5. Lớp 4
Dùng máy tính để tính toán những con số rất lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng, truyện ký,…
6. Lớp 5
Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật (phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn; học được cách viết chính thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ.
Giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ
Có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá.
Một cô giáo mẫu giáo về hưu thấy học sinh tiểu học Mỹ suốt ngày “chỉ biết chơi” thì không khỏi ngạc nhiên và lo lắng cho cậu cháu Hoa kiều ở Mỹ của mình. Bà nói với mẹ của cậu bé: Nếu là ở Trung Quốc, áp lực của học sinh chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học rất lớn, cả ngày phải cắm đầu vào làm bài tập… Nhưng cháu tôi thì sao? Mỗi ngày tan học về là đi đá bóng, chơi bóng bầu dục cùng lũ trẻ… thời gian cho việc làm bài, tập đàn ít như thế, làm mẹ thì phải chú ý!
Người mẹ nói, thành tích của cháu ở trường hầu như là điểm A, trừ đôi khi ngẫu nhiên sai sót, nhiều lần cháu đem về toàn điểm 100. Đối với học sinh tiểu học ở Mỹ thì như vậy là đủ rồi. Giáo dục tiểu học không phải là giáo dục tinh anh, cần tạo điều kiện phát triển toàn diện cho trẻ, chú trọng việc kết bạn, vận động và những hoạt động ngoại khóa.
Đương nhiên, người bà của cậu bé vẫn không bằng lòng, bà nói bài giảng của Mỹ quá nhẹ nhàng, bài tập quá đơn giản, thì chắc thi cử cũng rất dễ dàng. Bà nhấn mạnh, người Trung Quốc chúng tôi coi trọng các nền tảng cơ sở vững chắc. Kỳ thực, người Mỹ cũng coi trọng việc xây dựng nền tảng.
Chỉ có điều cái gọi là “cơ sở” của người Trung Quốc và người Mỹ khác nhau. Người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này.
Tuy nhiên, cũng phải nói thêm là có rất nhiều người Trung Quốc suy nghĩ như người bà kể trên, coi giáo dục trung tiểu học ở Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo viên trung tiểu học ở Trung Quốc. Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc. Có lần, trên một tờ báo Trung văn ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”.
Trong một cuộc họp của người Hoa, các bậc cha mẹ nhớ lại những câu chuyện thời trẻ của mình, một nữ sĩ đã thẳng thắn nói, tiêu chuẩn chọn chồng khi đó dường như đều phải là “học giỏi”, cũng có nghĩa là “thành tích tốt”, ngoại hình, tính tình, tu dưỡng đều là thứ yếu. Trong mắt của các nữ sinh chỉ có những người đứng đầu lớp mới là tốt, người đứng đầu toàn năm lại càng tốt.
Nhưng giờ đây, thế hệ sau của chúng ta thì sao? Nếu như bạn hỏi ai là bạn nam có thành tích học tập tốt nhất trong lớp thì con gái bạn ắt trở nên lúng túng, nhưng nếu hỏi, bạn nam nào giỏi thể thao nhất trường, thì con bạn sẽ rõ như lòng bàn tay vậy. Nếu bạn tâng bốc một cô gái xinh đẹp nào đó, bảo rằng cô sẽ lấy được một trạng nguyên, thì cô gái sẽ cho rằng không xứng đáng, thậm chí còn cảm thấy thua thiệt, “Cái gì, ai thèm cái đồ mọt sách đó?”
Những người học giỏi nhất (nếu chỉ biết học tập, không có sở thích, sở trường nào khác) thường bị bạn bè cô lập. Để tránh mất đi tình bạn, để được biết đến nhiều hơn, được hoan nghênh nhiều hơn, không ít học sinh xuất sắc đã từ chối học các lớp chất lượng cao (lớp vinh dự), sợ mất đi những người bạn cũ từ lớp phổ thông, thậm chí có một số học sinh còn cố tình làm bài sai trong kỳ thi để hòa đồng với bạn bè. Trong mắt của bọn trẻ, bạn bè, tình bạn, niềm vui quan trọng hơn thành tích rất nhiều.
“Độ khó” trong bài tập của học sinh tiểu học Mỹ
Một người cha Trung Quốc đưa cậu con trai chín tuổi tới Mỹ, cho con vào học một ngôi trường ở Mỹ thì trong lòng lo lắng vô cùng, không hiểu đó là trường học kiểu gì! Trong lớp học sinh tự do tùy ý thảo luận, có thể cười ầm ĩ; giáo viên và học sinh thường xuyên cùng ngồi bệt trên mặt đất không phân biệt lớn bé; vào giờ học mà cứ như đang chơi trò chơi; Ba giờ chiều đã là tan học; lại không có sách giáo khoa thống nhất.
Ông đem cho giáo viên xem bài học tiểu học lớp 4 mà con ông đã học ở Trung Quốc, giáo viên nói với ông, cho tới lớp 6, con trai ông không phải học thêm môn toán nữa. Lúc đó, ông bắt đầu hối hận vì đem con đến Mỹ mà làm lỡ việc học của con. Ở Trung Quốc, cặp sách của học sinh nặng trịch những tri thức, còn nhìn con mình bây giờ, mỗi ngày mang cái cặp nhẹ tênh đến trường, đi học như đi chơi. Một học kỳ nháy mắt đã hết, ông không khỏi nghĩ ngợi, hỏi con, ấn tượng sâu sắc nhất khi đến Mỹ học là gì? Cậu bé đáp: “Tự do”.
Lại một bận, cứ tan học, đứa trẻ lại chạy tới thư viện rồi mang một lô sách về nhà, thế mà chưa tới hai ngày đã trả. Ông lại hỏi, mượn sách nhiều như thế để làm gì? Con trai đáp: “Làm bài tập”. Sau đó, ông nhìn thấy tên bài tập mà cậu bé đang làm trên máy vi tính “Hôm qua và hôm nay của Trung Quốc”, ông kinh ngạc suýt ngã, đây là chủ đề môn học gì vậy? Thử hỏi vị nào đang làm tiến sĩ dám “ôm” đề tài lớn như thế?
Ông chất vấn con trai, đây là chủ ý của ai, cậu bé hồn nhiên đáp: “Thầy giáo nói, Mỹ là một nước di dân, mỗi học sinh đều cần viết một bài về đất nước mà tổ tiên mình đã sinh sống, còn phải phân tích sự khác biệt so với nước Mỹ dựa trên địa lý, lịch sử, nhân văn, đồng thời phải đưa ra quan điểm và cách nhìn của mình”. Người cha im lặng.
Mấy ngày sau, ông thấy bài tập của con trai đã xong, một tập gồm hơn 20 trang giấy, từ Hoàng Hà chín khúc đến văn tự tượng hình; từ con đường tơ lụa tới lá cờ ngũ tinh… Cả bài văn được viết với một khí thế hào hùng, có lý lẽ, có căn cứ, phân chương phân tiết, đặc biệt là một danh sách thư mục tham khảo ở phần cuối khiến người cha không khỏi bàng hoàng, cái cách thức của một luận văn tiến sĩ này, ngoài ba mươi tuổi ông mới học được.
Đến khi sắp kết thúc học kỳ lớp 6 của con, ông lại được một phen cứng lưỡi, giáo viên đưa ra một loạt câu hỏi liên quan đến “Chiến tranh thế giới thứ hai”, nghe như một kỳ huấn luyện trước khi ứng cử của một thượng nghị sĩ tương lai:
“Bạn cho rằng ai nên chịu trách nhiệm đối với cuộc chiến tranh này?”
“Theo bạn, nguyên nhân thất bại của đảng Nazi (Đức) là gì?”
“Nếu bạn là cố vấn cao cấp của tổng thống Truman1, bạn sẽ tỏ thái độ gì đối với việc Mỹ ném bom nguyên tử?”
“Bạn có cho rằng, biện pháp tốt nhất để kết thúc chiến tranh khi đó chỉ là ném bom nguyên tử?”
“Theo bạn, cách tốt nhất đế tránh chiến tranh ngày nay là gì?”
Lịch sử nước Mỹ mới chỉ có vỏn vẹn 200 năm, nhưng đã đủ sức mở cánh cửa trí tuệ của các em học sinh.
Sự khác biệt giữa công nhân và ông chủ
Người cha này vẫn nhớ rằng khi con trai ông tốt nghiệp tiểu học, cậu bé đã có thể sử dụng thành thạo hệ thống máy vi tính và vi phim của thư viện để tra cứu tư liệu và hình ảnh. Có lần, hai bố con tranh luận về tập tính săn mồi của sư tử và báo, ngày hôm sau, cậu con trai mượn từ thư viện tập phim về động vật của Hội Địa lý quốc gia Hoa Kỳ, hai cha con vừa xem vừa thảo luận. Học sinh tiểu học của Mỹ lúc này đã học được phương pháp tìm đáp án ở đâu mỗi khi có nghi vấn. Ngoài thư viện, học sinh trung tiểu học ở Mỹ cũng tìm tài liệu trên các trang web liên quan khi làm bài tập và một số báo cáo nghiên cứu.
Lưu học sinh Trung Quốc tới Mỹ làm tiến sĩ, từ lúc vào học tới lúc tốt nghiệp, giành được học vị tiến sĩ cần năm năm. Trong viện nghiên cứu sinh, rất nhiều người có cảm giác rằng người Mỹ thường không phải là đối thủ của lưu học sinh Trung Quốc trong chuyện thi lấy học bổng, nhưng cứ đụng tới lĩnh vực thực tiễn, làm một vài vấn đề có tính nghiên cứu, thì người Trung Quốc không thể linh hoạt được bằng người Mỹ, không có tính sáng tạo dồi dào như họ.
Tới khi cầm được bằng tiến sĩ để đi tìm việc, viết sơ yếu lý lịch, họ lại lạc hậu một bước lớn, không biết tự quảng bá cho bản thân mình. Không thể “viết về bản thân mình” không phải vì họ không biết, mà là vì không có đủ bản lĩnh để thể hiện cái “tôi” của mình.
Đương nhiên, điều này có liên quan tới sự bất đồng giữa giáo dục và toàn bộ hệ thống giáo dục cơ sở. Người Trung Quốc chỉ quen phát huy bản lĩnh trong một khung quy định nào đó, một khi không còn quy định, mất đi sự chỉ đạo, không nhìn thấy hệ thống quy chiếu vốn có nữa, thì với người Mỹ là giành được tự do, còn với người Trung Quốc, có lẽ chỉ còn lại cảm giác mất phương hướng, khủng hoảng, trống rỗng, không biết dựa vào đâu.
Khi đã công tác được năm năm, mười năm, thực tế ấy lại càng rõ ràng hơn. Người Trung Quốc thường chỉ có thể làm kỹ thuật, cùng lắm là lên quản lý một bộ phận kỹ thuật nào đó, dường như không mấy ai làm được giám đốc công ty lớn. Người Trung Quốc không phục những ông chủ không giỏi về kỹ thuật và thường băn khoăn: bản lĩnh của họ rốt cục nằm ở đâu?
Bản lĩnh đó là: hiểu được sở trường của từng thành viên trong công ty, giúp họ phát huy tận lực sở trường của mình, nhân viên và công ty cùng hợp tác, nâng cao giá trị của công ty mình trong mắt nhà đầu tư và khách hàng, không ngừng thu hút thêm vốn đầu tư và tăng thêm đầu ra cho sản phẩm… Hiển nhiên, đây là tác phẩm của một ông chủ, chứ không phải của một công nhân.
Sưu tầm internet


"Có công mài sắt có ngày nên kim"

Sau đây là một bài tập giúp bạn nghĩ về việc thường xuyên sử dụng cả câu hỏi mở và đóng với các khách hàng tiềm năng của mình.
1.   Hãy lấy một tờ giấy và vẽ một đường kẻ đôi tờ giấy. Viết chữ "câu hỏi đóng" vào cột bên trái và "câu hỏi mở" vào cột bên phải.
2.   Bên trái, hãy liệt kê tất cả các câu hỏi "có hay không" hay khám phá một sự việc mà bạn muốn dùng khi gặp khách hàng tiềm năng trong khi nói điện thoại hay trực tiếp. Hãy làm cho danh sách này càng đẩy đủ càng tốt. Hãy nhớ rằng bạn cẩn thông tin từ khách hàng tiềm năng là để xác định xem họ có phù hợp với bạn hay không, và giúp bạn vượt qua các trở ngại.
3.   Trong cột bên phải, hãy thay đổi theo hướng mở dẩn mỗi câu hỏi đóng mà bạn đã viết vào cột bên trái. Chẳng hạn câu hỏi đóng là: "ông có nghĩ đến việc tu sửa lại phòng tắm của mình không?, thì câu hỏi mở là: ông muốn thay đổi phòng tắm của mình như thế nào?"
Công việc tìm hiểu khách hàng tiềm năng và ký kết hợp đồng sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu bạn đã làm chủ được kỹ năng này.
Nguồn : bwportal
Sống và tồn tại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Hầu hết mọi người chúng ta tồn tại chứ không sống thực sự


Tại sao cần thay đổi phong cách của bạn?

Bí mật của thành công trong tất cả những lẩn giao tiếp với khách hàng tiềm năng là hãy hỏi những câu hỏi đúng, sau đó cẩn thẩn lắng nghe câu trả lời. với tư cách là một chủ doanh nghiệp, điều quan trọng là bạn phải đánh giá được phong cách giao tiếp của chính mình và học cách đặt câu hỏi khiến khách hàng tiềm năng cảm thấy dễ chịu và thu được những thông tin đáng giá về nhu cẩu khách hàng.
Có hai loại câu hỏi: câu hỏi đóng và câu hỏi mở. Trong những tình huống lạ hoặc căng thẳng, chẳng hạn như giao dịch mua bán, đàn ông thường dựa vào những câu hỏi đóng trong khi phụ nữ thích dùng câu hỏi mở. Chìa khoa để vượt qua các trở ngại một cách thành công và đạt được thoa thuận mua bán là phải học cách sử dụng cả hai loại câu hỏi trên một cách nhuần nhuyễn và thoải mái, ngay cả trong tình huống căng thẳng.
Những câu hỏi đóng có thể được trả lời bởi các từ "có", "không" hoặc một thực tế đơn giản nào đó. Tất cả những câu hỏi được đưa ra trong ví dụ đẩu của chúng tôi đều là những câu hỏi đóng. Những câu hỏi này phụ hợp với người bắt đẩu cuộc nói chuyện.
Câu hỏi mở thường có những từ "suy nghĩ', "cảm giác" hay "nhận thấy." Chúng cho thấy tình cảm phía sau câu trả lời và có thể cung cấp nhiều thông tin về trạng thái suy nghĩ, nhu cẩu và mong muốn thực sự của khách hàng tiềm năng.
Tất cả những câu hỏi do người phụ nữ trong ví dụ hai hỏi đều là câu hỏi mở. Bằng cách hỏi như vậy và lắng nghe câu trả lời, bạn sẽ có thể hiểu những trở ngại của khách hàng tiềm năng, đồng thời gợi ý các giải pháp để vượt qua những trở ngại đó.
Nếu bạn hỏi những câu hỏi đóng như: "Ai là nhà cung cấp hiện nay của ông", có thể chẳng bao giờ bạn biết được nhà cung cấp đó thường chậm giao hàng và đòi phải đặt hàng trước lo ngày. Nhưng nếu tiếp sau câu hỏi đóng là câu hỏi mở: "ông thích gì nhất từ người cung cấp hàng của mình?", khách hàng tiềm năng của bạn dễ dàng tiết lộ thông tin đó. Vì vậy, nếu bạn lắng nghe cẩn thận, bạn có thể đưa ra một giải pháp phù hợp nhu cẩu của khách hàng, chẳng hạn như: "Nếu ông có thể nhận thiết bị với giá thấp hơn, lại được đảm bảo giao hàng đúng thời hạn và chỉ phải báo trước 24 giờ với tất cả các đơn đặt hàng thì sao?"


Những câu hỏi đóng không chỉ giúp bạn mở đẩu câu chuyện mà còn rất hiệu quả khi kết thúc câu chuyện. Giả sử bạn đang nói chuyện điện thoại với một khách hàng tiềm năng bằng điện thoại với mục đích là tiến tới một buổi hẹn gặp. Hãy dùng những câu hỏi đóng cụ thể như "3 giờ chiều thứ Ba có thuận tiện cho ông không?" Và hãy tiếp tục nêu các ngày, giờ cho đến khi bạn có một buổi hẹn. Nếu bạn đưa ra những câu hỏi hiệu quả, lắng nghe câu trả lời cẩn thận và đưa ra giải pháp phù hợp với nhu cẩu khách hàng tiềm năng, thì bạn sẽ liên tục thành công.
nguồn : bwportal

Nghệ thuật đặt câu hỏi


Hãy tưởng tượng bạn nhận được một cú điện thoại từ một người đàn ông bạn chưa bao giờ gặp ở văn phòng làm việc và được dồn một loạt các câu hỏi như sau: "ông đã kinh doanh trong bao nhiêu năm rồi? Hiện ông đang có bao nhiêu nhân viên? Ngân sách của ông có thể dành ra bao nhiêu để chi cho loại thiết bị mà tôi cung cấp? Hiện nay ông đang mua các thiết bị đó từ đâu? Liệu ông có phải người có quyển ra quyết định cuối cùng không?", thì bạn sê phản ứng như thế nao. Nếu bạn là đàn ông, bạn có thể cho rằng kẻ gọi điện này là loại vá vẩn và hơi thiếu lịch sự. Nhưng nếu bạn là phụ nữ, rất có thể bạn sê nghĩ người gọi thật thô bỉ và huênh hoang. Dù thế nào thì bạn cũng khó có thể làm ăn vơi anh ta được.

Hãy nhìn vào mặt khác của tình huống này. Giả sử bạn đang nói chuyện lẩn đẩu tiên với một nữ doanh nhân, người này hỏi bạn một loạt các câu hỏi: "ông đã gặp phải những khó khăn nào khi mới khởi nghiệp? Những vấn đề gì có thể ảnh hưởng đến phẩn ngân quỹ chi cho thiết bị này của ông? ông nghĩ như thế nào về nhà cung cấp hiện tại của công ty? ông có tìm kiếm một công ty khác để thay thế cho nhà cung cấp đó không?". Nếu là phụ nữ, bạn sẽ thấy những câu hỏi này khuyến khích sự suy nghĩ, đáng chú ý và nhiệt tình. Tuy nhiên, một người đàn ông bị một người phụ nữ hỏi những càu như vậy rất có thể có phản ứng ngược lại, và cảm thấy mình đang bị thăm dò một cách khó chịu, bị yêu cẩu tiết lộ những cảm giác và tình cảm cho một người vừa mới gặp.
Tại sao nam và nữ lại có phản ứng khác nhau với những người đưa ra các câu hỏi giống nhau? Câu trả lời là cách sử dụng ngôn ngữ của nam và nữ khác nhau, ngoài ra còn có một số phong cách giao tiếp riêng.
Nguồn : bwportal


Thế nào là thành công?


Mấy năm trước, tôi được đọc một tiểu thuyết Pháp mà tôi đã quên tên tác giả, chỉ còn nhớ nhan đề là J'aurai un bel enteưement (Tôi sẽ có một đám ma lớn). Văn chương tầm thường nhưng câu chuyện hơi lý thú. Nhân vật chính là thầy ký một ngân hàng. Thầy siêng năng, không chơi bời nhưng không biết nịnh người trên, không có phe đảng nên không được cất nhắc, giữ hoài chân thư ký quèn mà lương chỉ đủ sống một cách rất eo hẹp. Thầy buồn rầu, làm việc một cách chán nản, cho rằng đời mình đã hết hy vọng.

Rồi bỗng một buổi chiều, khi thầy sửa soạn ra về thì thấy ở mặt sàn có một ngân phiếu vô ký danh không biết của ai đánh rớt. Thầy lượm lên, định hôm sau giao cho chủ để ai tới hỏi sẽ trả. Nhưng đêm đó, số tiền lớn ghi trên ngân phiếu làm thầy trằn trọc: thầy nửa muốn trả, nửa muốn giữ. Thầy tưởng tượng nếu giữ để lãnh, thầy sẽ giàu, có vốn làm ăn, và nếu Trời cho phát đạt, sẽ có danh vọng, khi chết sẽ có một đám ma lớn. Thầy phân vân trong một tuần lễ, sau không thấy ai lại tìm, thầy nhất định đem lãnh tiền.

Từ đó, thầy giao du rộng, học cách đầu cơ, trở nên quỷ quyệt, chẳng bao lâu giàu lớn; muốn có thanh danh, thầy vung tiền ra tranh được một ghế nghị sĩ trong Hạ nghị viện. Khéo đầu cơ chính trị, thầy lên như diều, được bầu vào Nguyên lão nghị viện, uy quyền hống hách, thầy càng xoay tiền dữ, mua cổ phần trong các kỹ nghệ lớn, được chính phủ tặng huy chương và báo chí hết lời ca tụng. Khi thầy chết, Tổng thống đi đưa ma, lính


bồng súng theo tới huyệt, hàng trăm nhà tai mắt trong nước đều trầm mặc đi sau linh cữu. Quả là một đám tang lớn. Mộng của thầy đã thực hiện được: thầy đã thành công rực rỡ. Đời này, biết bao kẻ thành công như vậy. Nhưng tôi biết rằng bạn cho thành công cách ấy thì chẳng thà thất bại như Khổng Tử hoặc Giêsu, một vị đi lang thang hết nước này qua nước khác mà không vua chúa nào chịu dùng, một vị bị đóng đinh trên thập ác giữa hai tên ăn trộm trên đỉnh núi Golgotha. Chúng ta hiểu tiếng thành công theo một nghĩa khác.

Thành công là dùng những phương tiện lương thiện mà đạt được mục đích của mình, một mục đích tuy người thay đổi song không khi nào ti tiện. Kẻ có tài cao chí lớn thì mong làm vẻ vang cho đồng bào, cho xã hội, cho nhân loại; kẻ tài thấp chí nhỏ thì mong giúp ích được phần nào cho nhà, cho nước, thấy đức hạnh và năng lực của mình tăng tiến mỗi năm một chút, và tìm được ít nhiều thoa mãn trong lương tâm. Hiểu theo nghĩa ấy thì Khổng Tử và Giêsu không phải là những kẻ thất bại mà chính là những bực thành công của muôn thuở.
Nguyễn Hiến Lê

LÀM THÊ NÀO Để Khiến Nụ Cười Của Bạn Khác Biệt So Với Những Nụ Cười Khác


Vào năm 1936, một trong 6 lời khuyên của Dale Carnegie trong cuốn Làm thế nào để có được những người bạn và gây ảnh hưởng với mọi người chính là nụ cười. Trong lịch sử đã có biết bao nhiêu nụ cười đã làm siêu lòng cả nhân loại. Lời khuyên của ông đã được truyền sau mỗi thập kỷ và rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực giao tiếp, ứng xử đã rất nhiều lẩn trích câu nói đó trong các tác phẩm viết tay của mình hoặc trong bài phát biểu trực tiếp trước đông đảo công chúng. Chỉ cẩn một dẫn chứng đó thôi cũng đủ để cho thây sức ảnh hưởng của lời khuyên Dale Carnegie nói với chúng ta. Tuy nhiên, vào giai đoạn chuyển đổi của thiên niên kỷ này, đã đến lúc chúng ta kiểm tra lại vai trò của nụ cười trong các quan hệ ở cấp độ cao hơn giữa con người với nhau. Khi bạn đào sâu hơn vào câu châm ngôn của Dale, bạn sẽ thấy nụ cười thoáng qua năm 1936 không phải lúc nào cũng đem lại kết quả đặc biệt là trong điều kiện ngày nay. Thực tế, không có câu châm ngôn nào dù có đúng đắn đến đâu đi chăng nữa cũng không thể đem lại hiệu quả mãi mãi mà không được điều chỉnh, sửa đổi. Điều này cũng tương tự đối với câu châm ngôn của Dale Carnegie.


Nụ cười toe toét lỗi thời không có trọng lượng đối với xã hội phức tạp ngày nay. Nếu cười một cách thoái mái quá đà trước mặt một đám đông với nhiều loại người khác nhau thì chắc chắn nụ cười của bạn sẽ bị đánh giá là vô duyên. Hãy nhìn vào những nhà lãnh đạo, những nhà thương thuyết và các nhà tư bản lớn trên thế giới và bạn sẽ học tập được rất nhiều bài học quý giá. Đối với họ nụ cười xu nịnh chẳng có ý nghĩa gì bởi mục đích của họ không phải là xu nịnh mọi người để đạt những gì họ mong muốn. Những người đạt được thành công trong mọi giai đoạn của cuộc đời luôn tìm cách làm giàu thêm cho nụ cười của

mình; và khi cười, nụ cười của họ sẽ có trọng lượng hơn, gây được nhiều ảnh hưởng hơn đổng thời sẽ khiến cả thế giới này cùng cười với họ. Họ cười không chỉ để làm hài lòng một người nào đó mà muốn gây ảnh hưởng đến một nhóm người, nhiều nhóm người và cả thế giới; đây chính là mục tiêu cao nhất mà họ muốn thực hiện được.


Một số nụ cười rất ấm áp trong khi đó lại có những điệu cười lạnh lùng đáng sợ. Có những nụ cười thật sự và những nụ cười giả tạo. ( Bạn đã nhìn thấy rất nhiều nụ cười giòn giã nở trên khuôn mặt của những người bạn và họ nói với bạn rằng họ thật sự vui sướng vì bạn đã quyết định bớt chút thời gian ghé vào thăm, và các ứng cử viên tranh chức tổng thống đến thăm thành phố của bạn rồi nói rằng họ rất" vui sướng vì đã đến thăm thành phố này..." Những chiến thắng giòn giã biết rằng nụ cười của họ là một trong những vũ khí mạnh nhất, chính vì vậy họ đã cố gắng tận dụng chúng để đạt hiệu quả tối đa. Thú thật, tất cả mọi người trong số chúng ta đều thích nhìn thấy những nụ cười thật tươi chứ không ai muốn nhìn vào những khuôn mặt nhăn nhó, khó chịu.